Trong suốt những năm tháng đứng trên bục giảng, tôi đã có dịp công tác tại ba ngôi trường khác nhau. Mỗi ngôi trường đều để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên. Nhưng có lẽ ấn tượng sâu sắc và thân thương hơn cả trong lòng tôi vẫn là ngôi trường Tiểu học Vĩnh Tiến - Cổ Am, nơi tôi đang gắn bó hiện nay. Với tôi, nơi đây không chỉ là nơi làm việc, mà thật sự là ngôi nhà thứ hai -nơi tôi được sống trong tình đồng nghiệp ấm áp, tình thầy trò thân thương và sự dẫn dắt, nâng đỡ tận tâm của người lãnh đạo mà tôi luôn kính trọng: thầy giáo Nguyễn Anh Tuấn - Phó Hiệu trưởng nhà trường.
Nhớ lại mười năm về trước, khi tôi vừa nhận quyết định điều động về công tác tại Trường Tiểu học Cổ Am - nay là Trường Tiểu học Vĩnh Tiến - Cổ Am. Hôm ấy, đứng trước ngôi trường có bề dày lịch sử gần một thế kỷ, tôi cảm thấy vừa háo hức, hồi hộp vừa lo lắng. Tôi còn là một cô giáo trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, trong lòng băn khoăn không biết liệu mình có hòa nhập được với môi trường mới, có đáp ứng được niềm tin của Ban giám hiệu và đồng nghiệp hay không?
Ngày đầu tiên nhận lớp, tôi run đến nỗi tay ướt mồ hôi khi viết những nét phấn đầu tiên trên bảng. Buổi sinh hoạt chuyên môn đầu tiên, tôi được gặp thầy Nguyễn Anh Tuấn - Phó Hiệu trưởng nhà trường. Ấn tượng đầu tiên về thầy là sự điềm đạm, gần gũi nhưng toát lên phong thái tự tin và chuyên nghiệp. Thầy còn khá trẻ, nhưng lời nói, cử chỉ, cách làm việc đều toát lên sự chín chắn, chuẩn mực và đầy trách nhiệm.
Thầy luôn quan tâm, hỗ trợ, giúp đỡ, lắng nghe giáo viên – đặc biệt là những giáo viên trẻ mới chuyển công tác như tôi. Tôi còn nhớ rất rõ lần đầu tiên thầy dự giờ tiết dạy của tôi. Vì hồi hộp và thiếu kinh nghiệm, tôi nói nhanh, giọng run, nhiều hoạt động dạy chưa hiệu quả. Khi kết thúc tiết học, tôi bước ra khỏi lớp mà lòng nặng trĩu. Tôi lo thầy sẽ thất vọng, sẽ phê bình gay gắt. Nhưng không - thầy chỉ nhẹ nhàng nói: “Không ai dạy hay ngay từ ngày đầu cả. Tiết dạy hôm nay chưa thật tốt, nhưng tôi thấy được em đã thực sự cố gắng và hơn cả đó là em đã truyền đạt tới học trò bằng tình yêu của người thầy. Mọi thứ sẽ hoàn thiện dần và sẽ tốt hơn lên nếu mình thực sự nỗ lực. Cố lên em nhé!”
Chỉ một câu nói ấy thôi mà tôi thấy nghẹn ngào xúc động, tôi như được tiếp thêm niềm tin và động lực bước tiếp. Thầy không chỉ góp ý chuyên môn mà còn gieo trong lòng tôi một bài học lớn. Tôi thiết nghĩ: “ Người lãnh đạo giỏi là người biết khơi dậy tinh thần và lòng tự tin nơi đồng nghiệp”.
Thời gian trôi đi, tôi dần quen với môi trường mới, nhưng trong công việc, có những lúc tôi cũng gặp khó khăn, mệt mỏi. Có lần vì chuyện gia đình mà tôi không tập trung được trong giảng dạy. Hôm ấy, thầy Tuấn nhận ra nét buồn trong ánh mắt tôi, thầy nhẹ nhàng hỏi thăm, rồi sau giờ học, thầy ghé qua lớp, ngồi lại vài phút, lắng nghe tôi tâm sự. Thầy không nói nhiều, chỉ khuyên tôi: “Mọi khó khăn rồi sẽ qua, điều quan trọng là mình giữ được tâm thế bình tĩnh và lòng nhiệt huyết. Học trò đang cần cô, đồng nghiệp cũng đang bên cô”.
Sự quan tâm chân thành ấy khiến tôi thật sự xúc động. Sau hôm đó, tôi thấy lòng nhẹ nhõm và thêm vững vàng để bước tiếp. Không chỉ riêng tôi, mà bất kỳ ai trong trường - dù là giáo viên lâu năm hay mới vào nghề - khi gặp chuyện vui, chuyện buồn, đều nhận được sự sẻ chia, động viên của thầy. Có lần, một đồng nghiệp trong tổ tôi bị ốm nặng, phải nằm viện dài ngày, thầy đã cùng công đoàn nhà trường đến tận nhà thăm hỏi, hỗ trợ. Thầy còn tự tay sắp xếp thời khóa biểu để chia tiết dạy cho các giáo viên khác, giúp đồng nghiệp yên tâm điều trị.
Chính tinh thần đoàn kết ấy đã tạo nên bầu không khí ấm áp nơi mái trường Vĩnh Tiến - Cổ Am. Dưới sự dẫn dắt của thầy, tập thể sư phạm luôn như một gia đình - đoàn kết, yêu thương, chia sẻ và cùng nhau tiến bộ.
Với giáo viên chúng tôi thầy không chỉ giỏi chuyên môn, quan tâm đến đồng nghiệp và thầy còn là người lãnh đạo tận tâm. Năm 2024, cơn bão Yagi- một cơn bão lớn đổ bộ vào Hải Phòng, học sinh được nghỉ học để đảm bảo an toàn. Nhưng suốt hai ngày bão đến, thầy cùng một số giáo viên nam vẫn ở lại trường để kiểm tra, gia cố các phòng học. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều mưa bão tầm tã, thầy mặc áo mưa, tay cầm chiếc búa nhỏ, cùng thùng dụng cụ đi từ lớp này sang lớp khác, kiểm tra cửa, đóng chặt khung gỗ, rồi cẩn thận chằng lại bằng dây thép. Khi bão tan, sân trường ngổn ngang cành cây gãy đổ thầy lại cùng đồng nghiệp dọn dẹp, cắt tỉa cành gãy, lau dọn bàn ghế để hôm sau đón học sinh. Hình ảnh người thầy giữa mưa gió ấy giản dị mà cao đẹp, khắc sâu trong lòng tôi niềm kính trọng khó quên.
Không chỉ là người lãnh đạo giỏi, thầy còn là người thầy ân cần mẫu mực của học sinh. Sáng sáng thầy hay đến sớm trực cổng trường với giáo viên. Thầy vui vẻ chào hỏi phụ huynh, học sinh, nhắc các em cần đội mũ bảo hiểm khi đến trường. Giờ tập thể dục buổi sáng, thầy đến từng lớp xem các em tập. Có lần, tôi bắt gặp thầy cúi xuống giúp một học sinh lớp 1 buộc lại dây giày, rồi dịu dàng nói: “Lần sau con nhớ buộc trước khi ra khỏi nhà nhé.” Một hành động rất nhỏ, nhưng khiến tôi vô cùng xúc động.
Thầy luôn quan tâm đến từng chi tiết trong nề nếp học sinh: từ việc các em mặc đồng phục gọn gàng, ăn sáng đầy đủ, đến cách nói lời cảm ơn, xin lỗi. Thầy thường cùng giáo viên chủ nhiệm trực tiếp dự những tiết sinh hoạt lớp để lắng nghe tâm tư học trò. Những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, thầy đều biết rõ tên, biết rõ nhà ở đâu, thậm chí có em bố mẹ đi làm xa, thầy còn vận động giáo viên, phụ huynh cùng hỗ trợ. Chính sự quan tâm, gần gũi ấy đã giúp học sinh cảm nhận được tình thương của thầy cô, thêm yêu trường, yêu lớp.
Trong công tác quản lý, thầy Nguyễn Anh Tuấn luôn thể hiện sự nghiêm túc và khoa học. Thầy lên kế hoạch rõ ràng, giao việc cho giáo viên một cách cụ thể, kiểm tra sát sao nhưng không bao giờ tạo áp lực nặng nề. Thầy luôn tìm cách khích lệ hơn là phê bình, giúp giáo viên nhận ra điểm mạnh để phát huy điểm yếu cần khắc phục. Mỗi khi kiểm tra hồ sơ hay dự giờ, thầy thường dành thời gian trao đổi trực tiếp với giáo viên, góp ý nhẹ nhàng, cặn kẽ. Thầy đặc biệt chú trọng công tác giáo dục đạo đức học sinh. Khi có học sinh vi phạm nội quy, thầy không xử phạt khô khan mà chọn cách gặp riêng, lắng nghe, phân tích cho các em hiểu. Có lần, một học sinh lớp 4 đánh nhau trong giờ ra chơi. Thầy đã không vội mắng, mà ngồi trò chuyện cùng hai em, hỏi nguyên nhân, rồi kể cho các em nghe câu chuyện về sự đoàn kết và tình bạn. Cuối buổi, cả hai em đều cúi đầu xin lỗi thầy, xin lỗi bạn. Sự nhân hậu, bao dung và kiên nhẫn của thầy khiến nhiều học sinh “nghịch ngợm” dần thay đổi.
Không dừng lại ở đó, vào mỗi buổi đầu giờ học, thầy thường trực tiếp đi vòng quanh các lớp để nắm được tình hình của học sinh. Khi thì thầy nhắc nhở học sinh về vấn đề kỹ năng sống, phòng chống bạo lực học đường, giáo dục giới tính hay ý thức bảo vệ môi trường. Nhờ vậy, học sinh trong trường luôn ngoan ngoãn, tự tin và lễ phép - điều mà phụ huynh nào cũng ghi nhận.
Dù công việc bận rộn, thầy vẫn không ngừng học hỏi để nâng cao trình độ. Năm vừa qua thầy đã hoàn thành chương trình Thạc sĩ Quản lý giáo dục. Thầy luôn trăn trở tìm ra những giải pháp mới nhằm nâng cao chất lượng dạy và học. Trong các buổi sinh hoạt chuyên môn, thầy thường khuyến khích giáo viên đổi mới phương pháp giảng dạy, ứng dụng công nghệ thông tin, tổ chức các tiết dạy học trải nghiệm, giúp học sinh hứng thú và sáng tạo hơn.
Tôi còn nhớ những buổi thầy trực tiếp hướng dẫn giáo viên cách sử dụng phần mềm dạy học, cách thiết kế bài giảng điện tử. Nhiều hôm, thầy ở lại trường rất muộn để giúp đồng nghiệp cài đặt máy tính, thử trình chiếu. Có lần, thầy nói vui mà thật thấm thía:“Công nghệ không phải để thay thầy cô, mà để giúp thầy cô dạy tốt hơn. Học sinh thời nay cần người thầy vừa có tâm, vừa có tầm.” Chính sự tận tụy, gương mẫu và tinh thần học hỏi không ngừng của thầy đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho chúng tôi - những giáo viên trẻ.
Với lòng nhiệt huyết và những cống hiến từ trái tim, thầy Nguyễn Anh Tuấn đã nhiều năm liền đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, hai lần nhận Bằng khen của Thành phố và đặc biệt trong năm học 2024 - 2025, thầy vinh dự được nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ. Những phần thưởng cao quý ấy không chỉ là sự ghi nhận xứng đáng cho thầy, mà còn là niềm tự hào lớn lao của tập thể Trường Tiểu học Vĩnh Tiến - Cổ Am.
Nhưng trên tất cả, điều khiến thầy được mọi người yêu quý không phải là danh hiệu, mà là tình người, sự tận tâm và trái tim của một người thầy chân chính. Dưới sự chỉ đạo của thầy, nhà trường nhiều năm liền đạt danh hiệu “Tập thể Lao động tiên tiến”, “Tập thể Lao động xuất sắc”. Liên đội nhiều năm đạt “Liên đội mạnh cấp thành phố”. Trong năm học 2024 - 2025, Liên đội đã được Ban chấp hành Trung ương Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tặng bằng khen “Đã có thành tích xuất sắc trong công tác Đội và phong trào thiếu nhi”. Chất lượng giáo dục toàn diện được nâng cao rõ rệt, học sinh đạt nhiều giải trong các kỳ thi, còn tập thể giáo viên thì luôn đoàn kết, vững vàng, tràn đầy năng lượng tích cực trong giảng dạy.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng: chính thầy Nguyễn Anh Tuấn là người đã góp phần thắp sáng trong tôi ngọn lửa yêu nghề, giữ vững niềm tin với sự nghiệp trồng người. Thầy là tấm gương về sự tận tâm, trách nhiệm, là minh chứng sống động cho câu nói: “Chính sự tận tâm, kiên nhẫn và yêu thương của người thầy đã làm cho nghề giáo trở nên cao quý - nơi những ngọn lửa yêu nghề luôn được truyền từ trái tim đến trái tim.”
Mỗi sáng đến trường, nghe tiếng trống vang lên giữa sân trường rộn rã tiếng cười, tôi luôn nghĩ đến hình ảnh thầy - người vẫn luôn cẩn thận kiểm tra từng phòng học, hỏi han học sinh, động viên giáo viên bằng nụ cười hiền hậu. Chính vì thế trong lòng tôi, thầy không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người truyền lửa, người anh, người đồng nghiệp đáng kính, đã lặng lẽ gieo bao hạt mầm tốt đẹp cho mái trường thân yêu này.
Trường Tiểu học Vĩnh Tiến - Cổ Am đối với tôi giờ đây không chỉ là nơi làm việc, mà là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm, là nơi có những đồng nghiệp tận tâm, có học sinh ngoan ngoãn và đặc biệt có một người thầy đáng kính - thầy Nguyễn Anh Tuấn, người đã để lại trong tôi những bài học sâu sắc về nghề dạy học và về cách sống, cách làm người, cách truyền cảm hứng!
Tác giả: Nguyễn Thị Trang